Tài khoản AnnaByTheFoot của Anna hiện có hơn 70.000 người theo dõi, một số video đạt hơn 8 triệu lượt xem. Dưới các bài đăng, nhiều người bày tỏ ngạc nhiên khi thấy cô dùng chân để chăm sóc da, trang điểm, làm tóc, vẽ móng, nấu ăn, rửa bát hoặc xử lý những việc thường ngày. Một số khán giả gọi Anna là "nguồn cảm hứng", còn nhiều phụ huynh có con khuyết tật nói các video của cô "giúp họ có thêm niềm tin con mình cũng có thể học cách tự lập".

Cô gái không tay gốc Việt có hơn 70.000 người theo dõi. Ảnh: People
Anna sinh ra tại Việt Nam, không có tay bẩm sinh, từng bị cha mẹ bỏ rơi và được một nhà trị liệu vật lý sống tại Mỹ nhận nuôi khi mới vài tháng tuổi.
Theo cô, nhiều năm làm trị liệu cho trẻ khuyết tật giúp mẹ nuôi có sự thấu hiểu và tình thương đặc biệt với các em. Không riêng Anna, bà còn nhận nuôi 5 trẻ có các dạng khuyết tật về thể chất, nhận thức hoặc kết hợp cả hai. Trong nhiều năm, bà cũng bảo trợ khoảng 60 - 80 trẻ, cả ngắn hạn và dài hạn.
Điều Anna nhớ rõ nhất về mẹ là cách bà dạy con tự lập. "Bà không bắt đầu bằng suy nghĩ con không thể làm gì, mà tin tôi có thể học cách tự xử lý nếu được trao cơ hội thử", cô nhớ lại.
Khi còn nhỏ, có lần cô nhờ mẹ mặc áo khoác giúp. Thay vì làm ngay, bà từ chối và bảo cô tự tìm cách. Lúc đó, Anna thấy bực bội vì việc đơn giản với người khác lại trở thành thử thách với mình nhưng sau này, cô hiểu mẹ đang dạy cô tin vào khả năng của bản thân.
Cách dạy này lặp lại trong nhiều tình huống khác. Khi Anna mang ba lô ra xe, kể cả trong cặp có sách, mẹ cũng không giúp nếu biết nó không quá nặng. Bà khuyến khích con thử trước, tự điều chỉnh và học từ những lần chưa làm được. Tuy nhiên, Anna nói mẹ vẫn hỗ trợ khi cô thực sự cần.
Theo Anna, nhiều cha mẹ có bản năng muốn lập tức giúp con khi thấy con gặp khó khăn, cô hiểu điều đó, nhưng biết ơn vì mẹ đã không làm thay mọi việc. Những lần tự thử, thất bại rồi thử lại giúp cô hiểu giới hạn và dần có được sự độc lập.

Từ nhỏ, cô đã học cách cầm nắm và làm nhiều việc hằng ngày bằng chân. Ảnh: People
Từ khi còn rất nhỏ, Anna đã học cách dùng chân để cầm nắm đồ vật, giống như những đứa trẻ khác dùng tay. Cô tự tìm ra nhiều kỹ năng qua sinh hoạt hằng ngày. Dù vậy, mẹ nuôi vẫn bảo đảm con có những nguồn hỗ trợ cần thiết, trong đó có chuyên viên trị liệu hoạt động để giúp cô phát triển kỹ năng sống.
Mẹ Anna cũng làm việc với nhà trường để giáo viên hiểu về khuyết tật của con gái và cung cấp hỗ trợ phù hợp. Nhờ đó, cô cảm thấy được nâng đỡ trong môi trường học đường, dù nhiều kỹ năng cá nhân vẫn do cô tự mày mò.

Anna lúc nhỏ trong một buổi sinh hoạt cùng các bạn. Ảnh: People
Ngoài việc hỗ trợ ở nhà và trường học, mẹ Anna còn đăng ký cho con tham gia International Child Amputee Network, mạng lưới dành cho các gia đình có trẻ bị mất chi hoặc có khác biệt về chi. Tại đây, cô bé gốc Việt gặp những đứa trẻ có hoàn cảnh tương tự, gồm cả các em có khác biệt chi bẩm sinh hoặc bị bệnh buộc phải cắt cụt chi.
Anna thừa nhận thời niên thiếu từng khó chấp nhận khuyết tật của bản thân, có lúc phủ nhận, xấu hổ và rụt rè. Tuy nhiên, chính việc được tiếp xúc với cộng đồng giúp cô bớt mặc cảm và có thêm nghị lực. Anna nhớ mãi lần gặp một người cố vấn lớn tuổi tại hội nghị. Người phụ nữ này chỉ cho cô cách bà lái xe, khiến Anna lần đầu nghĩ một ngày nào đó mình cũng có thể cầm lái. Năm 2012, khi dự đám cưới của người cố vấn, cô tiếp tục nhận ra một người không có tay vẫn có thể kết hôn, xây dựng cuộc sống trọn vẹn và theo đuổi sự nghiệp.
Khi trưởng thành, Anna muốn tiếp nối sự hỗ trợ mình từng nhận được. Cô tham gia nhiều tổ chức, trong đó có NubAbility, nơi cô làm cố vấn cho những trẻ nhỏ có cùng khác biệt về chi.
Quyết định xuất hiện trên mạng xã hội, Anna thừa nhận ban đầu không dễ cởi mở vì cô vốn là người hướng nội. Nhưng từ khi làm nội dung, Anna nhận được nhiều phản hồi tích cực, trong đó có bình luận từ một người mẹ nói rằng sau khi xem cô nấu ăn, bà mới tin "con gái một tay của mình cũng có thể làm được điều đó". Những phản hồi như vậy khiến Anna tin mình đã lựa chọn đúng, dù cô vẫn gặp các bình luận tiêu cực hoặc hoài nghi về khả năng của mình.
"Dù nội dung có tính giáo dục, mục tiêu của tôi không hẳn là giáo dục mọi người. Tôi muốn cho thấy đây là tôi, đây là cách tôi sống. Người khuyết tật cũng có thể làm được mọi việc", Anna nói.

Nhờ sự giáo dục của mẹ nuôi, Anna lớn lên tự tin và có thể làm được mọi việc. Ảnh: People
Phạm Linh (Theo People)